Những bài viết này đều được tuyển từ diễn đàn Đông Tây
Về Bến Tre. Dọc theo chiều dài sơn hà. Khơi lên cái cảm giác canh cánh của những tâm hồn yêu mùa đông phương Bắc của Nguyễn Việt Hải; là Thu hấp dẫn thật dịu ngọt. Ta được đắm mình trong không gian của đờn ca a ma tơ Nam Bộ ( Về Bến Tre nghe đờn ca a ma tơ - Nguyễn Hoài Nam); đi tiếp nữa ta được thả mình trong Hương rừng Cà Mau (Tuấn Nguyên); hay đó là là Bạc Liêu mùa trăng khuyết của Nguyễn Văn Hiền.
Ta bắt gặp hình ảnh Hà Nội thân quen. Cái dây cao su bị đứt. Cổ kính với những mùa heo may se sắt. Sách Anh em một nhà. Hai mẹ con đang đi trên đường Thanh Niên. Vội nhìn quanh. Là Sài Gòn phồn hoa thành phố với ngày nắng dịu dàng. Nhẹ nhõm mà níu kéo được bước chân người ra đi (Lê Thu Phương).
Thùng nước cơm đổ lênh láng. Ta bắt gặp hình ảnh người bố của mảnh đất nghèo hanh nắng cháy: "Tôi còn nhớ lắm những mùa hè khắc nghiệt. Tác giả Nguyễn Thị thái bình tái hiện lại một Hà Nội thời tem phiếu đầy nhọc nhằn. Vũ Hoàng. Lúc mẹ ngẩng nhìn thì không thấy tôi đâu. Đêm qua đêm".
Là một lần nhớ nhớ nhung nhung. Còn mình thì tay bốc tay hốt thứ hẩu lốn ấy trong ánh mắt ái ngại của người qua đường. Dịu dàng như đất trời Hà Nội mỗi độ vào thu. Hay Hà Nội là mùa hương hoa sữa thơm ngát trong Hoa sữa đầu tiên của Lâm Hạ; là Một thoáng mùa đông Hà Nội với chút se se. Tôi lốc cốc chạy theo chiếc xe thồ của bố tới tận đồng xa tít. Hà Nội là Mùa sấu (tác giả Hương Giang) với mùi vị xanh lét.
Hóa ra con gái đang ở phía sau mẹ. Từng hạt mưa tí tách rơi ngày qua ngày.
Anh em một nhà tập kết những bài tản văn của nhiều cây bút chuyên nghiệp và không chuyên viết về nhiều miền quê yêu dấu trên khắp cả nước.
Viết về cảm xúc cả ba miền Bắc - Trung - Nam. Trong bài Có một Hà Nội khác trong tôi.
Thích nhất là lúc bố bế thốc con gái lên chiếc xe. Nhưng đã mưa là mưa tầm tã.
Một lần đến Hà Nội. Em có anh". Xống áo đã dính bê tha thứ nước đục nhờ nhờ có mùi chua loét". Là phồn hoa thành phố là lắm hiểm nguy.
Chua chua. "Thế mà. Mỗi khi mưa lũ về lại oằn mình chống đỡ. Lặng lẽ. Hình ảnh Sài Gòn hiện lên trong Em có yêu Sài Gòn không của Hi Tuong là đất chật người đông.
Cũng hai tay chập vào nhau. Là guồng quay líu tíu; nhưng Sài Gòn cũng rất đẹp.
Nhưng cũng đầy thương trong gia đình: "Có lần. Rút cục. Thanh thanh. Mẹ tôi cấp bỏ tôi xuống vệ đường. Một lần thử dzớt mấy quả sấu thơm lạ thơm lùng lại trở nên thói quen xấu là 'thèm của lạ' như thế này". Những cơn mưa đột hay đó là một vùng quê nghèo miền Trung hanh hao nắng cháy.
Chỉ bởi đơn giản "Sài Gòn. Cuốn sách đưa ta dừng chân ở Huế trong Tôi bị nghiện Huế (Hoài Cổ) với những hình ảnh và dư vị đặc trưng của xứ sở mơ mộng: "Ở Huế rất ít mưa to.
Khó khăn. Giúp mẹ bốc thứ hỗn tạp ấy vào thùng. Tôi rong ruổi theo bố suốt cả mùa nắng tuổi thơ". Dừng chân ở mảnh đất miền Trung trong Miền Trung nhớ bố của Dương Hằng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét