Đạt được học bổng này là điều không ngờ tới vì ảnh hưởng tâm lý chuyện gia đình khiến kết quả học tập của cậu sa sút nghiêm trọng và không đủ tự tin ứng tuyển
Luôn muốn đạt kết quả cao nhất ở những mục tiêu đặt ra. Nhưng đạt được hay không một phần phụ thuộc vào năng lực của mỗi người. Vũ là 1 trong 2 sinh viên được công ty ABB trao học bổng và hứa hẹn cơ hội việc làm sáng giá khi ra trường. Nhưng không dừng lại ở đó. Sinh ra và lớn lên tại miền quê nghèo. Để làm được những cái lâu dài thì phải làm tốt những cái trước mắt và cậu tin rằng không có gì là chẳng thể.
Vũ có bao kế hoạch. Tiền ăn học của 3 chị em Vũ đều nhờ vào khoản vay từ nguồn vốn cho gia đình chính sách ở địa phương và nguồn vốn trợ cấp cho sinh viên. Chàng sinh viên nghèo hình như đang tăng tốc và chũm không ngừng để đổi thay mệnh. Khoản thu nhập ít oi từ vài sào ruộng thật khó để người mẹ chăm một lúc 4 miệng ăn.
Tỉnh Bắc Giang. Dễ dàng hiện thực hóa. Điều này đã được chứng tỏ bằng kết quả học tập và những thành tích đáng nể Vũ đạt được. Năm trước hết. Huyện Lạng Giang. Sẽ có mức thu nhập không dưới 4000 USD/tháng.
Nhỡ ra là những điều Vũ thường làm để tạo nên một kế hoạch cho tương lai. Không muốn bỏ lỡ dịp công việc tốt khi ra trường. Những cuốn sách luyện thi Toeic dày cộp trên bàn học và khoảng thời kì tối đa mỗi ngày dành cho tiếng Anh là minh chứng cho mục tiêu có thể đạt số điểm Toeic cao hơn của chàng trẻ trai. Vũ cũng vạch ra cho bản thân những đích gần gụi. Tuổi thơ của Vũ qua nhiều gian lao và cả những vết thương tinh thần.
Dài hạn của Vũ. Mình là một trong những người không ứng tuyển. Ba má chia tay khi Vũ vào lớp 1.
Nên chi. Vũ nhận học bổng trị giá 27 triệu đồng và 2 năm sau là 19 triệu đồng. Xã Phi Mô. Những hình vẽ nguếch ngoác. Gánh nặng trên vai người mẹ như được trút đi nhiều phần khi Vũ may mắn là 1 trong 2 sinh viên được học bổng của Công ty ABB. Lần trước hết sở hữu khoản tiền lớn. Tôi muốn học hỏi thêm. Với Vũ. Bạn bè nhiều người hỏi. Lúc Vũ vừa bước chân vào cánh cổng đại học. Là niềm mong ước của bao bạn trẻ học ngành kỹ thuật không chỉ ở Việt Nam mà rất nhiều nhà nước khác trên thế giới.
Thôn Tân Luận. Nhưng điều cậu lưu tâm nhất là mang số tiền này đỡ đần người mẹ đang từng ngày bươn chải ở quê nghèo. Vũ đã có thể tự hào với số điểm 850. Hai năm sau khi ra trường. Tôi không nghĩ sau này chỉ là một kỹ sư.
” Chính câu nói ấy đã động viên Vũ dạn dĩ đăng ký
Trong một gia đình làm nông có 3 chị em. Có người sẽ cho rằng có những cái khá viển vông. Vì với chàng trẻ trai này. Những cái gạch đầu dòng. Rồi ông tạ thế khi tuổi còn khá trẻ. Sao nhận một lúc mấy chục triệu mà không mua được cái máy tính. Nhưng lề thói của cậu là luôn đặt ra những mục tiêu thật cao để bản thân phải nạm lớn để đạt được nó. Ấn tượng nhất trong những mục tiêu dài hạn của Vũ là năm 2016.
Cậu còn quá nhỏ để hiểu cuộc sống sẽ khó khăn ra sao khi chỉ còn người mẹ chăm lo cho 3 đứa con thơ. Tương đương với hơn 80 triệu đồng bạc Việt Nam.
Những cái gạch đầu dòng. Những khi ấy Vũ chỉ lặng lẽ cười trừ. Chỉ sau 4 tháng tự ôn luyện.
Vũ kể lại: “Khi thầy dạy mình cũng là thầy Viện phó thông tin về học bổng này có tới 2/3 lớp đăng ký. Thầy bảo: Cứ đăng ký đi. Những hình vẽ nguếch ngoác. Vượt qua 50 ứng cử viên trong toàn Viện điện. Vũ chia sẻ về đích của mình: “Lương cao thì ai cũng muốn. Song song. Sự gắng ở Vũ hình như chưa bao giờ có điểm dừng. Nhưng những gì Vũ san sẻ chứng tỏ cậu hoàn toàn tự tín vào năng lực của bản thân.
Chàng sinh viên Thân Văn Vũ (thứ 2 từ trái sang) cùng các bạn trong ngôi nhà chung ở Hà Nội Vươn lên trong gian khó ABB là tập đoàn đa nhà nước hàng đầu thế giới về các thiết bị. Nhìn vào những mục tiêu ngắn hạn. Mục tiêu “lương khủng” Việc lập mục tiêu cụ thể cho từng giai đoạn của cuộc thế là lề thói của Vũ từ thuở nhỏ. Xuất phát với số điểm Toeic khiêm tốn dưới 300 điểm.
Ngồi máy tính thiết kế sản phẩm. Đi sâu phát triển làm kinh dinh. Thụy Sỹ. Hệ thống kỹ thuật điện và tự động hóa có hội sở tại Zurich.
Dù khi ấy đã là sinh viên năm thứ 3. Bên cạnh việc thiết kế còn bán sản phẩm cho công ty.
Để rồi 15h30 hết hạn thì 14h Vũ “tốc ký” viết đơn dự tuyển. Dự kiến cho mình. Thì mức lương như vậy không phải là quá cao. Những vết thương tinh thần mà người cha gây ra không bao giờ Vũ có thể quên và cũng không muốn nhắc lại. Người ta chưa loại sao đã tự loại mình như thế. Nhỡ ra là những điều Vũ thường làm để tạo nên một kế hoạch cho tương lai.
” Vũ tự nhận mình là người hiếu thắng. Nhưng Vũ chưa bao giờ có chiếc máy tính xách tay cho riêng mình. Bên cạnh những đích lớn lao. Và nếu tôi thực hiện được mục tiêu trở nên một người quản lý.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét