Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Dẫn đầu Con đường cưa gái của 1 chàng trai từ xe máy lên đời 4 bánh.

Ai có nhà ở Hà Nội thì có luôn xe, song toàn xe xịn

Con đường cưa gái của 1 chàng trai từ xe máy lên đời 4 bánh

Mất đứt 1 nửa lương tháng. Nhìn qua thì tưởng tụi đó phân bè đảng theo địa lý nhưng kỳ thực phân theo túi tiền. Đúng là số tôi son. Khi tài xế đến chỗ làm lần trước tiên, tôi được mọi người trông với một thứ hạng khác. Ăn vạ thế mà được ông bà già - nhà tài trợ danh giá của liên hợp quốc cho 500 quả mua chiếc Camry mới cứng.

Không còn phải lủi vào nhà xe lợp tôn bé tí nữa mà hiên ngang đỗ ở sân, ai đi ngang cũng trầm trồ.

Có cô còn gọi điện à ơi kiểu muốn nối lại quan hệ trước đây. Có bao nhiêu tiền cũng cất trong tủ để cho thằng độc đinh bị lũ phụ nữ xem thường. Hồi ấy tôi còn rẽ tóc ngôi giữa, đi xe đạp cà mèng. Nhà tôi cũng tầm tầm nhưng ăn ở như gia đình bình dân lao động, họ khinh là phải.

Họ nhìn tôi mà ánh nhìn đầy tiếc. Và mặc dầu bình xăng thường rỗng nhưng chưng 4 bánh ở nhà thôi cũng đủ khiến khối cô chết đứ đừ. Còn sinh viên tứ xứ hồ hết đi xe đạp hoặc xe máy tàu. Tôi chỉ thích ngắm đến mấy em thiên nga. Nhờ nó mà tôi mới lên đời như hiện.

Nếu ngày nào cũng cưỡi đi làm rồi thi thoảng đi chơi thì mỗi tháng nó ngốn của tôi cả 3-4 quả tiền xăng. Nhưng vấn đề là phải biết show cho người đời hay biết. Bạn bè trêu tôi là “sát gái”. Tôi không chỉ bị chối từ suông mà còn bị chúng nó mắng ra rả vào mặt.

(Ảnh minh họa) Riêng tôi là trường hợp ngoại lệ. Bình thường đi làm ở cơ quan, tôi để xe ở nhà, chỉ hò hẹn tán gái mới lôi xe ra đi. Có tiền là phải biểu hiện. Mà như thế thì khác gì cò ưa vạc, xứng thì xứng nhưng chả thú. Bởi vậy tôi chơi bài “cùi”.

Nhưng theo một nghĩa trái lại hoàn toàn. Có hộ khẩu thường trú ở Hà Nội hẳn hoi nhưng cũng bị phân vào nhóm tỉnh lẻ. Vì nó tốn kém quá. Con bé thư ký còn ác miệng nói “Rủ làm gì, đi xe dream bảo vệ đuổi ngay từ cổng”. Ngồi gần tôi thôi bọn cái gái cũng không thích. Theo tôi, con gái diễn tả tiền bằng áo xống trang sức. Tôi được bạn bè đồng nghiệp dấn một cách không công khai rằng tôi đã là người của tầng lớp khác.

Tôi cứ siêng năng tắm rửa cho "bảo bối" của mình. Ngoại giả, tôi có nhiều vệ tinh tới mức mấy gã đồng nghiệp bắt đầu ghen tức, nhất quyết cho tôi là mèo mù vớ cá rán, hai lúa bán ruộng đổi đời.

Thông thường đi làm ở cơ quan, tôi để xe ở nhà, chỉ hò hẹn tán gái mới lôi xe ra đi.

Tôi chỉ làm càn trong lúc say thế thôi, ngờ đâu may mắn đến ngoài trông mong. Tôi là con trai độc đinh, họ ky bo không đầu tư cho tôi thì đến đời nào mới có cháu bế? Có lần tôi buồn, uống say ngất ngưởng về gây lộn và ăn vạ đòi ông bà cho mua ô tô.

Sau khi mua xe ông bà già xót của nên thề không cho tôi đồng nào nữa. Từ ngày có xe, tôi chẳng phải nhọc công ve vãn em nào vị họ tự tìm đến. Vậy mà giờ đây chính nó lại đon đả rủ, còn ngọt giọng xin đi cùng xe. Tiền là thỏi nam châm vạn năng, càng nhiều tiền thì lực hút càng mạnh

Con đường cưa gái của 1 chàng trai từ xe máy lên đời 4 bánh

Càng nghĩ tôi càng hận ông bà già ở nhà. Ai cũng nhạo tôi vì chiếc quần màu xanh công nhân xếp ly trên to dưới tóp cùng chiếc áo cháo lòng mặc 3 ngày/tuần. Nói ra cũng hơi ngượng chứ tôi phổng cả mũi. Đời tôi sang trang từ đó. Thôi thì thế nào cũng được. Ngày xưa đồng nghiệp rủ đi bar mà tôi không đi thì ai cũng bĩu môi bảo cù lần. Còn nam giới thì nên biểu thị bằng xe pháo, đồ chơi công nghệ.

Mãi đến khi tôi ra trường đi làm, tình trạng đó vẫn tiếp diễn. Đơn giản vì tôi đi chiếc Dream rách từ thời tám đời của ông già để lại.

4 năm đại học, tôi không có lấy một mối tình vắt vai vì từ đầu đến chân không đáng giá quá 500 nghìn. Nhất là phụ nữ, không có tiền thì không cách gì có được họ. Trong khi ai cũng có đôi có cặp dặt dìu ra vào công viên, nhà nghỉ thì tôi vẫn lủi thủi một mình.

Lên đại học, khoảng cách giàu nghèo càng rõ ràng. Một thằng mạt hạng như tôi còn lên đời theo xế huống chi các anh có kinh tế hơn. Ai bảo bí kíp này của tôi không đúng thì mười mươi chẳng hiểu gì về đời và về phụ nữ. Ai cũng xoáy vào điểm yếu độc nhất của tôi là chiếc xe máy cà tàng. Càng làm cao càng thì mọi người càng được cho là nhạt nhẽo quyến rũ. (Ảnh minh họa) Mấy cô hồi trước từ khước tôi bây giờ hối lắm.

Tụi tỉnh lẻ tụm lại một nhóm, dân bản địa chơi chung một nhóm. Ngay cả bản thân tôi còn hổ thẹn với vẻ ngoài của mình, huống gì tụi con gái. Tôi nghĩ, bạn nào đang FA thì cứ nhắm một chiếc ô tô mà quất, đảm bảo cá cắn câu không cần mồi. Thành ra tôi chơi bài “cùi”. Nhiều người chửi bạn BMW làm tôi rát tai.

Phải như hồi xưa thì tôi đã bị gọi nghèo mà chảnh chó rồi. Đây đúng là một sự hiểu lầm quá có lợi cho tôi. Một thằng mạt hạng như tôi còn lên đời theo xế huống chi các anh có kinh tế hơn.

Tiền không phải là bít tất nhưng không có tiền thì không có gì cả. Mọi người quan tâm đến tôi hơn, nhậu ở đâu, bar ở đâu cũng mời đến. Đúng là có tiền thì điều kỳ diệu gì cũng có thể xảy ra.

Số tôi chỉ có thể cưa cẩm được mấy em đi xe đạp. Mà lại tôi phải dấn mình rất ít mang xế ra lượn. Sau khi mua xe ông bà già xót của nên thề không cho tôi đồng nào nữa. Hiện thời nhà tôi gần hết tiền, tôi vẫn đi xe cùi nhưng trong sân có đỗ chiếc Camry thì được khen là “giàu nhưng giản dị”.

Cấp 3, tôi thuộc dạng cù lần của lớp. Lúc trước tôi đi xe cùi, dù rằng nhà tôi vẫn có tiền nhưng vì không biết nên đám nữ giới chê tôi cù lần.

Nhà tôi không nghèo nhưng ông bô bà bô tôi hơi kỹ tính. Tôi nghĩ, bạn nào đang FA thì cứ nhắm một chiếc ô tô mà quất, đảm bảo cá cắn câu không cần mồi.

Tán gái đến đâu thất bại thảm hại đến đó. Áo pull hàng chợ, quần jean hàng thùng, dép da hàng Việt Nam xuất khẩu loại 115 nghìn/đôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét